Người chờ và người được chờ, ai là người hạnh phúc hơn?
Chồng: C
Vợ: V
C: Hôm nay mình về sớm, chuẩn bị lăn vào bếp để nấu món canh khoai mỡ, mắm ruốc xào thịt mà vợ thích. Có cả đậu bắp luộc cho vợ nữa. Vợ chắc hôm nay sẽ xong việc sớm.
V: Chồng nhắn tin nói hum nay 2 đứa đi ăn ở ngoài. Mình thèm canh bún, bò bía ở cái quán ruột của 2 đứa.
C: Em ơi, sắp về chưa? Mình đi ăn canh bún nè.
V: Bò bía nữa chứ, kekeke. Anh cứ từ từ, em xong ù về ngay mà.
..
V: Alo, anh ơi, em có hẹn đột xuất tí. Anh đói chưa? Anh đi ăn canh bún trước i nha. Em có hẹn quan trọng lắm á. Ăn trước i nha anh. Về em mua gì cho 2 đứa nhâm nhi, hén.
C: Em cứ đi đi, có gì nhắn tin để anh yên tâm.
V: Dạ. (hí hửng)
8 rưỡi…
V: Anh ơi, giờ em về nà. Anh ăn gì chưa?
C: Anh ăn rồi, vợ ăn chưa? Nếu chưa thì về đây còn mì gói nè. Tự xử i nha, khà khà
V: Trời! Mình ráng ăn ít, để dành bụng về ăn canh bún, bò bía chỗ ruột, thía mà nỡ lòng nào. 2 bịch canh bún, 20 cuốn bò bía thía là… ế sao chài?
Vào yên trong nhà…
V: Vợ về mà anh nằm coi ti vi là sao á?
C: Thì sao á?
V: Sao là sao? Anh muốn gì á?
C: Anh đâu muốn gì đâu. Muốn vợ về sớm, thía mà vợ ham vui, bỏ anh. Chưa bắt đền…
V: Thì đền nè, canh bún, bò bía, hihi. Em đói lắm rồi. Nãy không biết anh ăn rồi nên em mua 2 phần.
C: Anh ăn hồi nào đâu! Em mở lồng bàn đi.
…
V: Anh nấu cho em hả anh? Toàn những món em thích.
C: Không, nấu cho anh. Những món em thích, anh cũng thích luôn rồi còn đâu.
V: Trời, nịnh vợ khéo ghê!
C: Ờ, nịnh vậy rồi mà còn bị bỏ rơi mới đau.
V: Thôi, ăn cơm đi mà. Canh bún sáng mai hâm lại, 2 vợ chồng ăn sáng, hén, oxx, kekeke. Mà anh chờ em lâu hem?
C: Hông, có hơn 2 tiếng chứ mấy. Mà em đi vui hông?
V: Dạ vui. Nhưng đâu có vui bằng về nhà, có người chờ mình như thía này.
C: Bắt chước kiểu nịnh vợ của anh hả? Ký đầu bi giờ.
—–
Ở đâu đó, sẽ có người chờ mình như vậy.
>:D<
